
Điện thoại reo… từ xa tiếng một người thanh niên hối hả: “Thưa bác hãy cứu ông nội của con”. Tôi hỏi: “Ông nội bị gì?”. “Ông em bị gãy bể xương háng, giờ không đi được và rên la đau nhiều, chắc ông em chết mất… Cả nhà bây giờ đang rối rắm. Biết rằng ông đã ngoài 90, cái tuổi mà ông bà sắp kêu gọi về thế giới bên kia. Nhưng thưa bác, em và cả nhà yêu thương ông lắm, không muốn ông chết đâu”. Tôi trả lời: “Em nên đưa ông đến bệnh viện”.
Gần 12h khuya ông được đưa đến phòng cấp cứu bệnh viện Nhân Dân 115, các bác sĩ thăm khám và chuyển ông vào khoa Chấn thương Chỉnh hình. Các thầy thuốc đối diện một bài toán đầy thách thức: Làm sao cứu sống ông cụ 92 tuổi? Trong khi đó người nhà bệnh nhân buông một câu hỏi: “Y học bây giờ tiến bộ lắm mà bác, có thể giúp cho ông của em vượt qua đại nạn này và có thể sống qua con số 100 tuổi không ạ?”. Câu hỏi nghe thật đơn giản nhưng cứ như xoáy vào tâm trí của người thầy thuốc.
Nói rằng đây là một bài toán đầy thách thức, vì từ trước đến giờ những bệnh nhân già yếu ít khi chịu đựng nổi ca phẫu thuật lớn và nặng nề như vậy. Trên phim X quang là gãy cổ xương đùi di lệch lớn với nhiều mảnh xương vỡ vụn, chỉ cần nhích nhẹ chân là ông cụ đau không tả nổi… Khám nội khoa lại cao huyết áp, suy tim già và nhiều rối loạn chức năng của bệnh lý người lớn tuổi. Các bác sĩ nội khoa đã khám và hội chẩn, tất cả đều ghi tiên lượng dè dặt và đều cho rằng cần giải thích cho gia đình bệnh nhân. Hội chẩn với bác sĩ gây mê hồi sức được khuyến cáo: “Nguy cơ tử vong trong mổ là rất cao, có thể xảy ra nhồi máu cơ tim và có thể tử vong trên bàn mổ”. Tôi thì cho rằng: “Bệnh nhân cần phải phẫu thuật thay khớp háng, đây là một ca mổ lớn, nếu không mổ thì bệnh nhân cũng dần dần đi vào suy kiệt và tử vong vì đau đớn và các biến chứng lở loét, viêm phổi… do nằm dài ngày”.

Biết rằng trường hợp này nếu không mổ và cho bệnh nhân về thì người nhà cũng sẽ cám ơn bác sĩ đã chăm lo chu đáo, sẽ không thắc mắc và không có ý kiến gì. Nếu các thầy thuốc muốn cho mình một sự bình yên và rút lui trong tư thế an toàn là điều trị bảo tồn rồi người bệnh sau đó sao thì sao, thì cũng có thể nói: “Ông cụ đã thọ quá rồi mình có cố gắng cũng vô ích mà thôi”.
Nhưng bài toán khó và căng thẳng cùng những lời nói của người nhà ông cụ cứ đeo bám trong tâm trí người thầy thuốc. Đấu tranh giữa các ý tưởng trong tâm trí, cuối cùng tôi quyết định phải phẫu thuật cho ông cụ. Khi tôi quyết định mổ cho bệnh nhân 92 tuổi này thì tất cả các bác sĩ đều ghi vào biên bản hội chẩn: Tiên lượng tử vong cao, bác sĩ gây mê khuyến cáo bác sĩ phẫu thuật là phải mổ nhanh và dứt khoát không được kéo dài thời gian phẫu thuật trên bàn mổ, vì những rủi ro trong mổ là rất cao mà cả bác sĩ gây mê và phẫu thuật viên đều rất “tối kỵ” là “chết” trên bàn mổ.
Cũng may cho tôi là được sự đồng thuận cao của gia đình bệnh nhân. Ngày mổ cả bà con gần xa của ông cụ đều đứng bên ngoài cửa phòng mổ cầu nguyện liên hồi cho đến lúc thấy tôi đi ra thì cả nhà như vỡ òa trong xúc động, mọi người chạy đến hỏi tôi dồn dập trong sự lo lắng, nghẹn ngào. Phần tôi như vừa hoàn hồn và đang lấy lại sự tự tin trước sự thành công của ca phẫu thuật. Bệnh nhân đã an toàn trong cuộc mổ, bài toán đã thách thức tôi trong 45 phút liên tục đòi hỏi sự chính xác và tôi đã giành giật lại sự sống cho ông cụ trước lưỡi hái của tử thần. Một chút duy tâm lại dâng lên trong ý tưởng tôi “nhờ trời đã giúp tôi và bệnh nhân vượt qua cơn sóng gió này”. Cám ơn các bác sĩ gây mê hồi sức, bác sĩ nội khoa đã hội chẩn và tư vấn để ca phẫu thuật thành công.
Ngày qua ngày như một phép mầu nhiệm bệnh nhân cứ hồi phục dần, vận động tốt không còn đau đớn và luôn nở nụ cười trên môi lúc thấy bóng dáng của tôi.

Một tháng sau… tái khám, bệnh nhân và gia đình thấy tôi như vỡ òa trong sung sướng. Sự sống quý giá biết bao. Tình yêu thương giữa những người ruột thịt trong gia đình làm cho chúng ta xúc cảm biết bao. Tôi nén niềm xúc động, bắt tay và ôm lấy bệnh nhân trong niềm vui khôn xiết. Trong lòng, tôi thầm cám ơn các bệnh nhân là những người lớn tuổi, già yếu,… đã từng được tôi phẫu thuật, vì chính họ đã cho tôi những kinh nghiệm quý báu. Cám ơn các người Thầy đã dạy cho tôi những kiến thức để vận dụng trong thực tế. Cám ơn các đồng nghiệp đã giúp tôi hoàn thành ca phẫu thuật mà tôi thường ví von đây là bài toán khó trong ngành y, phải giải nhanh trong 1 phút 30 giây.
BS Nguyễn Đình Phú
– Phó giám đốc Bệnh viện 115
Theo Tạp chí Sức Khỏe – khoe24h.vn